Phú Thiện, Gia Lai
Chào mừng bạn đã đến với Phú Thiện 4rum. Bạn là công dân PT? Bạn chưa phải là thành viên? Hãy đăng ký để có thể tham gia cùng với chúng tôi và thỏa sức với không gian giao lưu, kết bạn, học tập và giải trí.

Phú Thiện, Gia Lai

Vì Một Phú Thiện Phát Triển, Hãy Đăng Nhập Mỗi Lần Vào Diễn Đàn
 
IndexTrợ giúpCalendarTìm kiếmGalleryNhómThành viênĐăng NhậpĐăng ký

Share | 
 

 ...ĐỈNH CẤP LƯU MANH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
traitim_phale
Chủ tịch tỉnh
Chủ tịch tỉnh


Tâm trạng : Cô đơn
Tổng số bài gửi : 387
Điểm tích lũy : 470
Lần được Thanks : 4
Join Date : 23/09/2011
Nhà ở : to dan pho 2..duong d4

Bài gửiTiêu đề: ...ĐỈNH CẤP LƯU MANH   Mon Nov 07 2011, 18:55


Chương 3
Đấu Tay Đôi Với Mỹ Nữ
Dịch giả: mattroivedem297
Nguồn: 4vn


Nội dung thu gọn
" Chạy nhanh thế?" Mắt thấy chỉ còn vài bước nữa là chạy tới cổng trường, thanh âm rất dễ nghe của một cô gái lọt vào tai hắn.

" So với các ngươi vẫn còn kém xa!" Hướng Nhật làm một cuộc so sánh về thực lực giữa hai bên, kết luận thật khiến cho người ta có chút đau lòng: không thể dùng sức, chỉ có thể dùng trí.

Mấy trăm người mặc võ phục màu trắng xông tới, có nam có nữ.Trong số bốn người mà hắn trông thấy rõ ràng nhất , Sở đại mỹ nhân đương nhiên nằm trong số đó.

" Sở Sở, có phải là tên tiểu tử này dám khi dễ em không?" Người lên tiếng là một thiếu niên anh tuấn rất có ngạo khí đứng bên trái của mỹ nữ, cao tới trên 1 mét 9, eo đeo đai đen.

" Chuyện của em , anh không cần quan tâm!" Mỹ nữ hô lớn với thanh niên ngạo khí.

Thanh niên ngạo khí tuy bị mỹ nữ hét lên như thế nhưng vẫn không tức giận , hắn trừng mắt nhìn Hướng Nhật đầy hung hãn, có chút lúng túng lui ra sau.

"Ngươi chính là Hướng Quỳ?" Thanh niên có khí độ trầm ổn đứng sau lưng của mỹ nữ lên tiếng hỏi, ánh mắt của hắn thật lăng lệ khiến người ta sợ hãi.

"Không sai,là ta!" Hướng Nhật là lão đại của đám lưu manh đầu gấu rất lâu,hắn rất ngứa mắt với kẻ nào nói chuyện với hắn với thái độ ngạo mạn, " Tìm ta có chuyện gì? Đám kê mao toán bì ( ý nói là đám loi choi vớ vẩn) thì ta không thèm để tâm tới!"

"Hướng Quỳ -" Sở mỹ nhân nghiêm nghị nói, " Ngươi có dám theo biểu ca của ta nói chuyện không! Ta phải......"

" Đàn ông đang nói chuyện, đàn bà ngậm miệng lại!" Hướng Nhật nói câu này khiến cho mọi người tức giận. Các thành viên nữ của đối phương đều đỏ mặt tía tai nhìn chằm chằm vào hắn, hận không thể trừng phạt ngay cái tên xảo trá này. Đến ngay cả mỹ nữ thái quyền đạo ( Tea Kwon Do) đứng bên tay phải của Sở mỹ nhân,vẻ mặt băng lãnh của nàng từ đầu trận đến giờ không có chút biểu tình, cũng bắt đầu dùng ánh mắt lạnh lùng để đánh giá hắn.

Sở mỹ nhân nắm chặt tay , thanh niên khí độ trầm ổn bèn ngăn cản nàng: " Sở Sở, chuyện này để anh xử lý." Tiếp theo hắn chuyển sang nhìn tên nam nhân đáng khinh bỉ kia, trên mặt không hề nhận ra một chút không kiên nhẫn: " Nơi này không thích hợp để nói chuyện, tìm một chỗ vắng hơn được chứ?"

"OK! Địa điểm ngươi cứ tùy tiện mà chọn." Đại ca đúng là đại ca, có thể nhịn được những thứ mà người khác không nhịn được! Quả nhiên không hổ là lão Đại lãnh đạo hai cái xã đoàn.

Bên cạnh truyền lại một tiếng hừ lạnh, Hướng Nhật khó chịu nhìn lại, nguyên lai là một tên mặt trắng họ Cao, thấy hắn đang nhìn lại mình bằng một ánh mắt có ý nói " Tiểu tử, ngươi chết chắc rồi", hắn lập tức đáp lại " Không cần thế, cháu trai, gia gia đây không cần ngươi hộ tống’’, không quản hắn có hiểu ý của mình hay không, Hướng Nhật quay đi nhìn các mỹ nữ.

Thanh niên cao ngạo tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, hắn đã cảnh cáo tên kia đừng có động vào nữ nhân của hắn, thế mà thằng khốn kia dám đáp lại bằng một ánh mắt có ý " Ta cứ động vào nữ nhân của ngươi đấy, ngươi làm gì được
ta nào". Mẹ kiếp, không thể giáo huấn được ngươi, lão tử không phải họ Cao!

" Xin mời -" Thanh niên trầm ổn đẩy cánh cửa của phòng nhu đạo.

" Đây là phòng tập của mọi người sao?" Hướng Nhật lớn giọng nói, nơi này không phải là quá lớn hay sao? Nó phải lớn bằng ba bốn cái sân bóng rổ gộp lại. Ánh nắng chiếu rọi vào trong phòng, mặt đất được lát một lớp sàn gỗ đã được quét dọn sạch sẽ không chê vào đâu được, nếu dùng từ để có thể hình dung, đó chính là "Quang khả giám nhân ( Sáng đến mức có thể phản chiếu được bóng người, ý nói là rất sáng sủa)".

" Đại phương này ổn chứ?" Thanh niên trầm ổn khẽ nheo mắt hỏi.

" Không tệ, rất lớn, rất đàn hồi!" Hướng Nhật đạp một cước lên lớp sàn gỗ, hắn có thể cảm nhận được đặc tính đàn hồi của lớp sàn gỗ này cực tốt, cho dù có bị ngã, cũng không có gì đáng ngại.

"Sắc lang!"

"Lưu manh!"

"Vô sỉ!"

...... Các thiếu nữ xấu hổ đến đỏ cả mặt mắng, Sở mỹ nhân càng tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, duy chỉ có thiếu nữ luyện Tea Kwon Do ( thái quyền đạo) vẫn không đổi sắc mặt.

Hướng Nhật không nói gì nhìn các nàng ta, lão tử đã làm chuyện gì khuyết đức như vậy kia chứ? Ta thấy các người đúng ra phải khen ngợi ta mới phải chứ?... Hắn đột nhiên ý thức được câu nói của hắn thập phần mập mờ,hắn không khỏi bật cười thành tiếng. Ha ha, lão tử thật là dâm tài ( thiên tài về dâm dục ) mà!

Không ngờ tràng cười này của hắn đã đụng chạm đến '' tổ ong vò vẽ'' rồi,ngay cả các nam sinh cũng không vừa mắt với hắn. Đùa cái gì không đùa, dám tới nhu đạo xã để đùa cợt chứ ? Các anh em, giết chết hắn!

Mấy trăm người đồng thời hét hò nhốn nháo, khiến cho thanh niên trầm ổn phải rất vất vả mới có thể yên định tình hình: " Mọi người hãy tản ra, tự do luyện tập!" Lúc này mới khiến những người không cam tâm tình nguyện phải giải tán.

"Hướng Quỳ, có biết ta tìm ngươi để làm gì không?" Thanh niên trầm ổn đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

"Làm gì chứ? Giữa chúng ta đâu có xung đột về lợi ích nhỉ." Hướng Nhật giả ngốc.

"Không sai, chúng ta quả thực không có. Nhưng ngươi lại đi khi dễ biểu muội của ta, chuyện này phải tính làm sao?" Thanh niên trầm ổn đanh mặt lại nhìn hắn.

"Có chuyện như vậy sao? Sao ta lại không biết nhỉ?" Đã giả ngốc thì phải giả cho tới cùng.

"Hướng Quỳ, ngươi có phải là đàn ông không vậy? Sao chuyện mình làm lại không dám thừa nhận!" Sở mỹ nhân chen miệng vào.

"Ta có phải là đàn ông hay không không phải nàng là người biết rõ nhất hay sao?" Ánh mắt của Hướng Nhật rất phức tạp nhìn nàng.

"Ngươi......" Mỹ nhân tức giận đến độ chẳng nói được ra lời.

"Ngươi *** đã làm chuyện gì với Sở Sở rồi!" Thanh niên kiêu ngạo đứng bên cạnh dùng ánh mắt đỏ ngầu nhìn hắn.

" Cao Phi, đừng làm loạn!" Thanh niên trầm ổn trầm giọng nói, nhìn Hướng Nhật: " Ta mặc kệ ngươi đã làm chuyện gì với Sở Sở? Tóm lại ngươi đã để em của ta chịu ủy khuất, ta không thể bỏ qua cho ngươi. Xem ngươi cũng có vẻ là bạn trai của Sở Sở, cũng chính là em vợ của ta, ta không làm khó ngươi, chúng ta bên này có ba người, ngươi cứ tùy tiện chọn ra một người, nếu ngươi có thể duy trì được trong thời gian ba phút, sau này ta sẽ không quản chuyện của Sở Sở nữa."

" Cái gì!" Bốn người hai cái miệng đồn thanh đáp,có Hướng Nhật, Sở Sở, Cao Phi, và mỹ nữ luyện Thái Quyền đạo.

"Ngươi làm thế này căn bản là làm khó ta rồi, ta chỉ là một người bình thường, các ngươi đều là cao thủ đai đen,thực là bất công mà!" Hướng Nhật ngoài miệng không ngừng kêu oan.

"Không được, thật là quá dễ dàng cho hắn mà, ít nhất cũng phải ba mươi phút!" Sở mỹ nhân rất bất mãn.

" Hắn là vị - hôn - phu -của Sở,Sở Sở?" Cao Phi thật muốn ra tay giết người ngay tức khắc.

Mỹ nữ Thái Quyền đạo không nói gì, nhưng biểu tình của nàng cũng đủ để chứng minh nàng căn bản không tin.

"Ngươi không còn lựa chọn đâu, ngươi nếu cho rằng có thể trốn thoát được khỏi vòng vây của mấy trăm người chúng ta thì cứ việc thử!" Thanh niên trần ổn thờ ơ đáp.

"Xã trưởng!" Cao Phi nắm chặt lấy bộ võ phục của thanh niên trầm ổn : '' Hắn ta là vị hôn phu của Sở Sở ư?"

" Đúng vậy, lúc Sở Sở tìm đến ta thì ta mới biết chuyện này!" Thanh niên trầm ổn cười khổ.

" Sở Sở, điều này là thật ư?" Cao Phi trong lòng đầy hy vọng nhìn nàng, thấy nàng ta đỏ mặt gật đầu, câu trả lời như vậy đương nhiên đã vô tình đập tan mọi ảo tưởng trong lòng Cao Phi.

" Tiểu tử, ngươi nhất định phải chọn ta làm đối thủ của ngươi !" Thanh niên kiêu ngạo sau khi bình tĩnh lại bèn nhìn tình địch đầy cừu hận.

"Chọn ngươi?*** ! Ta đâu có bệnh? Ngươi nếu không thoải mái sao không đi kiếm một tên đầu heo nào đó mà luyện đi?" Hướng Nhật trực tiếp coi hắn giống như không khí, chẳng thèm để tâm đến. Hướng Nhật bây giờ mới có một phát hiện trọng đại, căn cứ theo vẻ mặt của B ca lúc vừa rồi thật không phải giả, nói cách khác Sở mỹ nhân không nói cho hắn ta biết sự thực, rằng hắn chỉ là vị hôn phu giả mạo mà thôi. Vậy tại sao Sở mỹ nhân lại không nói sự thật cho hắn ta biết? Đến ngay cả người anh họ thân thiết đến như thế cũng không nói thực, như vậy dám chắc bên trong còn có ẩn tình.

Hắc hắc, cái này là ngươi không thể trốn thoát được khỏi lòng bàn tay của ta rồi. Tự cho mình đã nắm được chỗ yếu của Sở mỹ nhân, Hướng Nhật cười đầy vẻ đắc ý.

"Ngươi có chọn không đây? Nếu không chọn để ta thay ngươi chọn vậy." Thanh niên trầm ổn hỏi.

"Chọn chứ, ai nói không chọn nào? Ta đang so sánh thực lực của các ngươi, xem ai mạnh nhất, ai là kẻ mạnh nhất thì ta sẽ chọn người đó."

Hạ mình, phải nhẫn nhịn hạ mình một chút! B ca rõ ràng không thể chọn được,xã trưởng của hai xã đoàn nếu thua mình thì mình phải trốn đi đâu khỏi sự truy lùng của hắn; tên mặt trắng Cao Phi ư ? Lại càng không nên chọn, cho dù hắn vốn không mạnh, nhưng bây giờ dưới tình huống đã bị kích động thế này, phỏng chừng lực công kích tăng thêm vài lần cũng không phải là chuyện không thể xảy ra; chính là mỹ nữ kia thoạt nhìn thì ít có uy hiếp nhất, cho dù có đánh thắng nàng ta cũng không trở nên quá nổi danh.

Hướng Nhật đi tới trước mặt mỹ nữ Thái Quyền đạo, " Ta thấy nàng là người mạnh nhất phải không? Tốt lắm, vậy thì chọn nàng đi!"

" Hoan hô! " Sở mỹ nhân hưng phấn nhảy dựng lên, giống như đã trúng được một chiếc vé số độc đắc lên đến cả tỷ. Thanh niên trầm ổn thì thở dài một hơi, vẻ mặt của Cao Phi lại có chút hả hê.

Trong lòng Hướng Nhật có một cỗ dự cảm bất ổn, tựa hồ như bản thân đã thực sự chọn trúng cường địch rồi.

Đám đệ tử khi nghe nói tên sắc lang muốn đấu tay đôi với mỹ Thái Quyền đạo - Thạch nữ, làn sóng chấn động đã nhanh chóng lan truyền khiến mọi người nhường chỗ tạo thành một khoảng trống rộng rãi.

" Ừm, cậu đoán tên sắc lang có thể trụ được trong bao lâu?"

"1 phút."

" Mình thì đoán là 50 giây."

" Hai bạn đều đoán sai hết rồi, nhiều nhất cũng chỉ 30 giây thôi."

"15 giây."

"10 giây."

" Theo nhận định của Hỏa Nhãn Kim Tình ta đây, hắn chắc bị miểu sát ( chết ngay trong giây đầu)!"

Hướng Nhật nghe xong mà mồ hôi lạnh cứ chảy ròng ròng, Thái Quyền đạo cô nương này thật sự có lợi hại đến thế không? Bất quá xem ra bản thân hắn cũng không dễ nuốt được nàng ta đâu.

"Mời!" Thái quyền đạo mỹ nữ khom người nói.

Hướng Nhật cũng biết đây là nghi thức vái chào trước khi giao chiến, hắn cũng lập tức hoàn thủ. Đáng tiếc động tác của hắn có chút vụng về khiến người ngoài nhìn hắn y chang một tên hề vậy, khiến cho toàn trường nổ ra một trần cười nhạo.

" Được rồi, mỹ nữ, có thể bắt đầu đi......" Còn chưa nói hết câu, một cú đá song phi của mỹ nữ đã công tới về phía Thái Dương huyệt của hắn, vừa nhanh lại vừa hiểm độc .

Những người bên ngoài kinh hô, tên tiểu tử này không phải chết chắc hay sao? Trong thời khắc mấu chốt lại còn muốn đùa giỡn với thạch nữ, không phải là chán sống rồi hay sao. Quả nhiên, bây giờ đã không còn cơ hội để giữ mạng, thật giống như lời Hầu tử đã nói - kết quả là bị miểu sát.

Trong lòng của Sở mỹ nhân có chút không đành lòng, thanh niên trầm ổn hơi nhíu mày, còn vẻ mặt của Cao Phi thì đầy thống khoái.

Song, cảnh tượng mà mọi người dự đoán đã không xảy ra. Khi sắp xửa bị trúng cước, Hướng Nhật đã dùng tay để ngăn đỡ khoái cước vừa hiểm vừa nhanh của nàng , khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt.

" Sao có thể như thế được!"

" Chắc ta bị hoa mắt rồi!"

"Nhất định là ảo giác!"

Lực lượng của thạch nữ phải nói là rất cường hãn, mộc bản dày 3 phân thì nàng ta có thể tùy tiện đá vỡ thành hai mảng như chơi, nhưng cánh tay của tên tiểu tử này cũng không quá thô ráp cứng rắn, nhưng lại có thể cản được cú đá của nàng, chẳng lẽ là cánh tay bằng máy móc sao?

Trong lòng của Thái Quyền đạo mỹ nữ bỗng nổi lên sóng gió,nàng vốn tưởng rằng một kích lúc nãy tuyệt đối sẽ khiến cho tên đàn ông xem thường phái yếu kia mất hết sức chiến đấu, nhưng mà...... đau đớn từ đôi chân nhỏ nhắn của nàng truyền lại đã nói cho nàng biết đây hoàn toàn là sự thật.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
traitim_phale
Chủ tịch tỉnh
Chủ tịch tỉnh


Tâm trạng : Cô đơn
Tổng số bài gửi : 387
Điểm tích lũy : 470
Lần được Thanks : 4
Join Date : 23/09/2011
Nhà ở : to dan pho 2..duong d4

Bài gửiTiêu đề: Re: ...ĐỈNH CẤP LƯU MANH   Mon Nov 07 2011, 18:56

Chương 2
Hảo Hán Không Chấp Nhất Cái Bất Lợi Trước Mắt
Dịch giả: mattroivedem297
Nguồn: 4vn


Nội dung thu gọn
Hai ngày nghỉ còn chưa làm được gì thì đảo mắt đã trôi qua, Hướng Nhật không thể không đối diện với sự thật - phải đi học!

Cao Triều Đại Học là một trong những trường Đại Học trọng điểm của Bắc Hải, kế đó còn có hai tòa học viện, Bắc Hải Tài Kinh Đại Học ( Đại Học Kinh Tế Và Tài Chính Bắc Hải) và Bắc Hải Đại Học Phụ Chúc Trung Học ( Đại Học Bắc Hải Liên Thông Trung Học). Sự thật thì Hướng Nhật đối với điều này rất thân thuộc, đặc biệt là Bắc Hải Tài Kinh Đại Học, hai học vị thạc sĩ của hắn lấy được cũng từ đây.

Phòng trọ cách trường cũng không xa, đi bộ chỉ mất hơn mười phút là tới.

Tính toán thời gian bước vào lớp học, chẳng khác gì dự đoán của hắn, mọi người liếc mắt nhìn hắn với ánh mắt giống như đang nhìn thấy một tảng đá vậy, cứ như là chưa từng thấy. Hướng Nhật cũng chẳng nhìn thấy bọn họ, một mình đi tới bàn cuối cùng rồi ngồi xuống, hắn nằm bò ra bàn chuẩn bị ngủ.

Đột nhiên trong lớp học trở nên hỗn loạn.

" Nhìn đi, là Sở Sở đó!"

" Nhìn thấy thì sao chứ, bỏ đi! Đừng nên đùa! Sở đại mỹ nhân sớm đã là danh hoa có chủ rồi."

" Ta biết, chính vì thế mà ta mới thấy tức. Ngươi nói xem tên Hướng Quỳ thiếu não ấy có gì tốt chứ, sao Sở Sở lại đi coi trọng hắn như vậy?"

" Thiếu não ư? Thương số thông minh ( chỉ số IQ) tối thiểu của mọi người ở đây đều trên 70, đâu giống như người nào đó chỉ có 50. Hắn nếu mà là thiếu não, thì ngươi bị hỏng đầu rồi."

Hướng Nhật giật mình, thiếu não mà bọn họ đang bàn luận đến hình như là mình, không nghĩ tới còn có một cô gái nữa, thật đáng giật mình a! Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn quanh:

Chỉ thấy một mỹ nữ vóc người đầy đặn dong dỏng cao đang bước vè phía này, mái tóc được chải chuốt thành dạng đuôi gà ( theo nguyên tác thì là đuôi ngựa nhưng ta mới thấy tóc chỉ có đuôi gà thôi, T_T), mặc một cái áo T-shirt màu trắng tinh không có tay, bên dưới mặc một chiếc quần ngắn chỉ dài có bảy phân màu đen bó sát vào cặp đùi thon thả, chân đeo giày thể thao, làm cho người ta có cảm giác vừa thoải mái vừa dễ chịu. Khi bước đi còn không ngừng đánh mắt nhìn xung quanh.

Hướng Nhật choáng váng, đây là bạn gái của ta ư? Sao trong điện thoại di động không có tên của nàng? Hơn nữa còn là một nữ nhân cực phẩm thế này...... Bằng vào kinh nghiệm tung hoành ong bướm của hắn, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, tuyệt đối là một cô gái còn trinh. Tiểu tử này không phải bị bệnh đó chứ? Món hời thế này lại không biết hưởng thụ, cái này tiện nghi cho ta rồi đây. Ngao ngao, nghĩ tới đây, bộ vị dưới hạ thể của hắn lập tức trở nên căng phồng.

" Ưm, Quỳ Quỳ!" Mỹ nữ ngồi xuống bên cạnh hắn.

" Sở Sở!" Hướng Nhật xấu xa kêu lên một câu,rồi đưa tay ôm lấy eo của mỹ nữ.

Mỹ nữ trừng mắt nhìn hắn, trong ánh mắt còn lóe lên vẻ đáng ghét, thấy hai bên không có ai, bèn đánh lên tay hắn , cả giận nói nhỏ: "Hướng Quỳ, ngươi tốt nhất nên có quy củ một chút."

"Quy củ? Nàng có ý gì thế?" Hướng Nhật cũng phát hiện ra có chỗ không ổn, mỹ nữ này nhìn hắn chẳng khác gì khi nhìn những hòn đá ven đường vậy.

" Đừng có mà đã biết rõ rồi lại còn đóng giả hồ đồ, ta cảnh cáo ngươi, ngươi nếu còn dám động đến ta, ta sẽ chặt tay của ngươi!" Mỹ nữ hung hăng uy hiếp.

"Nàng chẳng phải là bạn gái của ta......"

" Câm miệng! Ta chỉ bỏ tiền ra để yêu cầu ngươi đóng vai bạn trai của ta thôi, nghe đây, là giả đó! Đừng có mà cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga, nếu không phải thấy ngươi thành thật, ta cũng chẳng tìm đến tên đầu heo nhà ngươi." Mỗi một câu nói của mỹ nữ này, vẻ mặt của Hướng Nhật lại biến hóa ba lần, đến cuối cùng hắn đã trở nên âm trầm đến mức đáng sợ.

" Nữ nhân à, nàng khiến cho ta hiểu rõ rồi, nhưng vô luận là thật hay giả, sớm muộn gì ta cũng đưa nàng lên giường!" Hướng Nhật lạnh lùng nhìn nữ nhân trước mắt hắn, nàng ta tưởng mình là tiên nữ chắc?

"Ngươi là một tên biến thái!" Mỹ nữ điên tiết quát. Khiến cho mọi người đều tập trung sức chú ý đến nơi đây,các sinh viên nam rất chú ý, vẻ mặt của họ đầy hưng phấn, hận không thể lập tức được làm bông tiên hoa đang cắm bãi phân trâu, bọn họ nếu có cơ hội cũng muốn trở thành một bãi phân trâu phối hợp với tiên hoa. Song mỹ nữ lại nói ra lời khiến cho bọn họ có chút thất vọng: " Anh yêu, anh nói mua cho em một chiếc nhẫn phải không? Em cao hứng lắm! Thiếu chút nữa là mất tự chủ rồi!"

" Có đúng thế không? Thế em định cảm ơn anh thế nào đây?" Hướng Nhật trào phúng nhìn nữ nhân này, nàng ta đang diễn trò đây mà. Cũng tốt, lão tử dù sao cũng đang nhàn rỗi đến phát chán đây, đùa với ngươi một chút cũng thú lắm.

" Anh nói thế nào thì làm thế ấy đi." Mỹ nữ lườm hắn một cái , quả thật là phong tình vạn chủng.

" Không bằng em hôn anh một cái đi!" Hướng Nhật lại thấy rõ một điều, trong ánh mắt của nữ nhân này đang tràn ngập lửa giận.

Những người đứng xem hô lên đầy kinh ngạc , tuy biết quan hệ giữa hai người này, nhưng cho tới bây giờ giữa hai người bọn họ chưa bao giờ có những hành vi quá thân mật đến thế.

Mỹ nữ thấy nhiều người đang nhìn nàng như vậy, không có biện pháp cự tuyệt, chỉ thấy nàng ta kề sát mặt của mình vào mặt hắn, nhưng trên thực tế căn bản là chưa hề hôn hắn ta. Người ngoài đứng ở góc chết nên không thể thấy,nàng ta thở ra một hơi trên mặt của Hướng Nhật, rồi nghiến răng nói: "Ngươi sẽ phải hối hận!" Sau đó bèn trở lại như lúc ban đầu, vẻ mặt thẹn thùng trông rất đáng yêu.

Hướng Nhật bội phục đến mức lục thể đầu địa ( phục sát đất), đây đúng là một diễn viên rất có thực lực, có thể đóng kịch đến mức lâm li chi tận như vậy, thần thánh a! Bất quá, hắn cũng không định bỏ qua cho nàng dễ dàng đến thế, " Nàng đã hôn ta, bây giờ đến lượt ta hôn nàng." Không đợi mỹ nữ có phản ứng, hắn đã hôn lên khuôn mặt mềm mịn của mỹ nữ.

"Oanh -" Quần lang cực kỳ ngạc nhiên. Tên thiếu não bình thường chẳng hề nổi bật, chỉ biết cắm đầu vào sách vở ,thế mà lại có lúc mạnh bạo như vậy, thật không dám tin! Hơn nữa còn được theo dõi một màn kịch kích tình đến thế, thú huyết trong mỗi một người tự dưng sôi trào,khi nhìn về phía những nữ sinh trong lớp, ánh mắt không thể che dấu được dục vọng của bản thân.

Chiếm được tiện nghi, Hướng Nhật sau khi hôn xong, bèn lạnh lùng nói: " Trong từ điển của lão tử không có hai từ 'hối hận' ."

" Hừ -" Mỹ nữ lúc này mời hồi phục lại tinh thần, " Ta muốn giết ngươi!" Bởi vì trong phòng học lúc này rất là ồn ào náo nhiệt, thanh âm cơ hồ người ngoài chẳng nghe thấy gì, nhưng nam nhân ở bên cạnh này lại nghe thấy rất rõ.

"Giết ta? Chỉ bằng vào ngươi? Cho dù ngươi có giết được ta, trước đó ta nhất định đã gieo hạt giống của ta vào trong cơ thể ngươi!" Hướng Nhật khinh thường nhìn nàng. Dám nói ta là cóc ghẻ? Hừ, hừ, cứ chờ xem con cóc ghẻ này làm sao ăn thịt được thiên nga nhé.

"Ngươi đúng là đồ hạ lưu, vô sỉ, lưu manh......" Mỹ nữ tìm tòi trong lòng những từ nào xấu xa nhất, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có vài từ này.

" Khách khách, không phải lúc mới đầu ngươi đã biết ta là kẻ hạ lưu? Ta nói cho ngươi biết, nam nhân không bao giờ biết hạ lưu, chỉ biết trung lưu và thượng lưu thôi ( từ lóng:hạ lưu ở đây là tư thế khi xxx đàn ông nằm ở dưới, cứ thế mà suy ra nhé)!" Hướng Nhật nhìn nàng ta đầy vẻ thô tục, ý tứ trong đó rất rõ ràng.

Mỹ nữ rốt cục cũng không chịu nổi dâm ngôn uế ngữ của hắn, bưng mặt rời khỏi phòng học. Mọi người còn tưởng nàng ta còn thẹn thùng, nên cũng không quá để ý.

"Hắc, Quỳ ca, thật là lợi hại a, khiến Sở đại mỹ nhân của chúng ta ngoan ngoãn thần phục như vậy, có thể dạy cho tiểu đệ mấy chiêu đi, để tiểu đệ cũng ôm được đại mỹ nữ về nhà." Một tên tiểu tử đầu trông như củ tỏi lớn bước tới gần.

" Đây là bí mật bất truyền, không thể dạy được!" Hướng Nhật cười ha ha nói.

"Đại ca, dạy cho tiểu đệ đi mà, đệ cầu xin đại ca mà. Nếu không, đệ gọi đại ca là đại thúc, đại bá, đại gia......" '' Đầu củ tỏi'' bắt đầu nói nhảm.

"Lăn đi cho ta! Lão tử trông già thế sao?" Hướng Nhật cắt ngang lời nói của hắn, tiếp tục nói: " Cái gọi là bí mật bất truyền,chính là khi tổ tông của ta truyền lại, chỉ truyền cho con trai không truyền cho con gái, chỉ truyền cho bên nội không truyền cho bên ngoại. Giống như cao thủ giang hồ thời xưa, tuyệt chiêu bình thường chỉ có người trong nhà mới có thể học......'' Tịch Tà Kiếm Phổ '' có biết không?"

"Biết, biết chứ, chính là trong tác phẩm nổi tiếng ''Tiếu Ngạo Giang Hồ''...... Bất quá, điều huynh nói có liên quan gì đến ''Tịch Tà Kiếm Phổ'' chứ? Hình như ai cũng có thể luyện kia mà. '' '' Đầu củ tỏi '' nghi hoặc hỏi.

"Ngu ngốc! Võ công của thái giám thì chỉ thái giám mới có thể luyện. cho nên, muốn luyện võ công này, trước hết phải huy đao tự cung. Ngươi nhịn đau tự thiến mình,sẽ trở thành thái giám, thái giám trong thiên hạ đều là người một nhà chắc hẳn ngươi cũng biết chứ? Mà nếu đã là người một nhà thì không phải là người ngoài, không phải người ngoài thì đương nhiên ngươi có thể học tập. Được rồi, hôm nay ngươi có thể tự cung được chứ?" Hướng Nhật phát huy ba tấc lưỡi của hắn, tựa hồ như hắn đang nhớ lại cuộc sống của mười năm trước khi cùng đám tiểu tử kia ngồi tán gẫu.

"Cắt ư... A! Không đâu, không đâu!" '' Đầu củ tỏi " bị hù dọa đến mức choáng váng cả mặt mày, hắn vội lảng sang chuyện khác, "Quỳ ca, nhìn anh bình thường lúc nào cũng thành thực vô cùng, chẳng bao giờ hé răng dù chỉ một câu, không tưởng được hôm nay lại nói nhiều như thế."

Hướng Nhật lập tức cảnh giác, sao mình lại mau quên đến thế? Hạ mình, làm người phải hạ mình một chút, không thể quá kiêu ngạo, đừng quên bản thân là một tên tây bối hóa ( mượn xác,giống ''hồn Trương Ba , da hàng thịt'' ). May là trước kia hắn không mấy tiếp xúc với người khác, cho nên mọi người cũng không hiểu rõ về hắn lắm. Khối '' thịt thiên nga'' ( Sở Sở) kia ra vẻ hiểu rõ mình lắm, chẳng biết nàng ta hiểu rõ mình đến đâu? Không được, phải mau chóng ngăn nàng ta lại, cho dù nàng ta có là Bá Vương... cũng phải làm cho gạo nấu thành cơm , ván đã đóng thuyền.

"Quỳ ca, ngươi làm sao vậy? Có nghe thấy đệ nói gì không?" " Đầu củ tỏi" hỏi lại một lần nữa.

"Nghe, nghe rồi, có chuyện gì ngươi cứ nói đi,ta đang nghe đây."

" Đại ca có định lấy Sở Sở hay không?" " Đầu củ tỏi" ngồi ngay xuống chỗ lúc trước của mỹ nữ.

" Không có chuyện đó đâu ! Chúng ta yêu thương nhau đến thế nào, ngươi sao lại nghĩ thế?" Hướng Nhật khẳng định trả lời.

" Đệ thấy nàng ta bưng mặt khóc chạy ra ngoài mà!"

"Không thể nào? Ánh mắt của ngươi sao lại lợi hại vậy? Nếu đã như vậy, ta cũng không dấu ngươi nữa, kỳ thật......" Hướng Nhật ngoắc ngoắc tay, có ý bảo hắn ghé sát lỗ tai lại đây, " Nàng đã mang trong bụng đứa con của ta, được hai tháng rồi."

"Cái gì!" " Đầu củ tỏi " hét nhỏ ' a ' một tiếng.

"Tỉnh táo, tỉnh táo lại đi!" Hướng Nhật kéo hắn: " Ngươi kích động thế làm gì?"

"Không có ý gì đâu, Quỳ ca, đệ chỉ hơi kinh ngạc thôi!" " Đầu củ tỏi" gãi gãi đầu: " Đây là chuyện tốt a, vậy sao chị dâu còn khóc?"

"Ai!" Hướng Nhật ra vẻ bất đắc dĩ, " Ngươi biết đấy, chúng ta bây giờ là sinh viên, học tập là quan trọng nhất, không thể để những chuyện khác làm cho phân tâm. Cho nên, ta vừa rồi đề nghị cô ấy đi phá thai, nhưng cô ấu sống chết gì cũng không chịu, nói nhất định phải sinh ra đứa con này...... Ai, thật sự là ta đang điên cả đầu vì cô ấy đây."

' Đầu củ tỏi" hoàn toàn không nói gì, Quỳ ca thật là " trâu bò " quá, nhưng mà … ta thích ,ta nhất định phải coi anh ấy là thần tượng mới được. Đột nhiên giống như nhớ tới cái gì đó, trên khuôn mặt của mặt của '' đầu củ tỏi'' tràn đầy lo lắng: "Quỳ ca, anh phải cẩn thận đấy!"

" Sao thế? Ta có điều gì cần phải lo lắng à?" Hướng Nhật có chút không nghĩ ra.

"Chị dâu có một người anh họ xa ở trong trường học, nghe nói hắn ta cực kỳ yêu thương chị dâu, nếu như để hắn biết, sợ rằng......" '' Đầu củ tỏi '' chưa nói hết lời, nhưng ai cũng biết phía sau chắc hản là sự trả thù cực kỳ kinh khủng.

" Sợ cái gì! Cứ để cho hắn tới đây, anh họ thì sao ? Ta đánh cả cái tên B ca ấy chứ ( B ca : ý nói những tên đại ca xã hội đen)." Hướng Nhật nói chuyện có chút tự cao không biết xấu hổ.

" Người anh họ này của chị dâu là nhu đạo lục đẳng và Tae Kwon Do thất đẳng." '' Đầu củ tỏi '' cảm thấy cần phải nhắc nhở hắn một chút.

" Chỉ có chút thực lực thế thôi à? Ca ca ta còn chưa để vào mắt đâu. Ta đây chính là nhu đạo thất đẳng, Tea Kwon Do bát đẳng, Không Thủ đạo cửu đẳng, Tiệt Quyền đạo thập đẳng."

"Quỳ ca, đệ nói thật đó! Đừng nói huynh lợi hại thế chứ có lợi hại nữa cũng vô dụng, anh họ của chị dâu chính là đoàn trưởng của nhu đạo xã đoàn và Tea kwon Do xã đoàn, nhân thủ của hai xã đoàn này cũng lên đến hơn một ngàn người."

" Con bà nó là con gấu chứ! Thế mà dám khoe khoang với ta à!" Hướng Nhật cũng cảm thấy đầu hắn như to gấp hai lần, hắn không nghĩ được phía sau của cô nàng đanh đá kia còn có lão Đại cường hãn như thế làm chỗ dựa. Tuy nói bản hắn chưa thực sự xxx nàng ta, nhưng nhìn bộ dạng của nàng ta lúc vừa rồi, xác suất để nàng ta quay trở về gọi B ca của nàng ta đến đây là rất lớn. Lực lượng của bản thân bây giờ còn chưa khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, hơn một ngàn người xông lên, phỏng chừng rất nhanh hắn sẽ xong đời. Không được, thừa dịp còn chưa có ai tới, phải nhanh chóng bỏ trốn thôi, hảo hán không chấp nhất với cái bất lợi trước mắt!

" Huynh đệ, con mèo mẹ trong nhà ta đã sinh được mấy con mèo con, ta phải quay về nhà để xem , cậu giúp ta điểm danh nhé , ta đi trước đây!" Nói xong, mặc kệ tiếng chuông vào học vừa lúc vang lên, hắn trực tiếp lao ra khỏi phòng học .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

...ĐỈNH CẤP LƯU MANH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» CÁI THÚ & NGHỆ THUẬT UỐNG RƯỢU - BÀI 1
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Phú Thiện, Gia Lai :: Giải trí :: HỘI QUÁN VĂN CHƯƠNG :: Truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com